Đúng giờ hạ cánh, bầu trời bỗng vần vũ mây đen, mây trắng. Có lúc trong máy bay tối sầm lại do đâm vào đám mây đậm đặc. Vậy mà máy bay vẫn sà xuống gần sát mặt biển lúc ấy đang dữ dội những con sóng bạc đầu hở ra giữa những đám mây thấp gần mặt đất. Bỗng mình thấy bãi cát bờ biển hiện lên trong giây lát rồi đường băng sân bay Tuy Hòa. Nhưng sao lệch thế, thế này thì hạ xuống ruộng à? Thoáng chút lo âu, vì ở độ cao ấy không thể nhìn thấy tâm đường băng được, mà nếu nhìn thấy thì tức là máy bay bay lệch xa tim đường băng. Đang bần thần thì bỗng tiếng máy rú lên, máy bay ngóc đầu lên không hạ nữa. Tiếng loa vang lên: do thời tiết xấu, cơ trưởng không hạ cánh được nên đang bay chờ khoảng 10 phút. Cứ chui luồn trong đám mây mù mịt mà không nhìn thì không biết sợ, nhưng hướng dẫn viên lại cứ bảo mở chắn cửa sổ ra nên càng lo lắng. Bay mãi mấy lần 10 phút vẫn không hạ được thì thấy nó ngóc hẳn lên trên cả lũ mây quái ác và tiếng loa lại vang lên: do thời tiết xấu nên máy bay sẽ đưa các bạn xuống Ban Mê Thuật. Vậy là mất toi ngày hôm nay rồi, mình nghĩ thế.