𝐓𝐑Ầ𝐍 𝐓𝐇𝐀𝐍𝐇 𝐓𝐔Â𝐍
Chiều ấy, trong ngôi nhà của con trai ở bang Washington, Hoa Kỳ, anh Trần Thanh Tuân ngồi bên cây đàn piano.
Anh vừa kể chuyện, vừa đặt những ngón tay lên phím đàn.
Bản Domino - Khúc nhạc muôn đời vang lên.
Những nốt nhạc chậm rãi rơi xuống căn phòng. Không ồn ào. Không phô diễn. Có những đoạn tưởng như tiếng đàn không còn đi ra từ những phím trắng đen nữa, mà vọng lên từ một nơi rất sâu trong lòng người chơi.
Mỗi khi nhìn ảnh tên này, Tôi lại bật cười khà khà, không nhịn được, chuyện sẽ kể sau rốt !