Nghe có tiếng điện thoại. Nhìn đồng hồ đã hơn 23h . Có chuyện gì đây, mình a lô ngay. Hóa ra Đào Việt Dũng _ báo tin mai đi chụp ảnh Hồ Tây. Mình OK rồi đi ngủ. Dạo này ngủ hay bị hai giấc. Giấc ngủ đầu từ 22,23h đến 3,4h sáng. Dậy đi tiểu và bắt đầu giấc thứ hai từ 3,4h đến 5_6_7 và có khi là đến 8h. Thật là thoải mái. Suốt bao nhiêu năm với đồng hồ báo thức 5h dậy. Vệ sinh cá nhân đến 5h30 là ra khỏi nhà, bon bon trên đường đến cơ quan làm việc.Làm một lúc đến 8h ra ăn sáng . Đó là quán phở trước cổng cơ quan. Và nói ra chắc không ai tin, một năm 365 ngày trừ một số ngày nghỉ còn lại là chừng ấy bát phở của quán này. Ăn sáng xong vào làm việc đến 5,6h chiều về đến nhà. Cuộc sống lặp đi lặp lại như vậy và trôi dần về cuối đời. Tẻ nhạt hay không tẻ nhạt , thật khó nói. Cho đến một hôm bỗng đổi khác. Đó là ngày nhận tờ QĐ nghỉ hưu. Lúc đầu thấy lạ. Cứ giật mình chờ tiếng đồng hồ báo thức buổi sớm. Nhổm dậy xem tại sao không báo thức, và chợt hiểu, hình ảnh tờ QĐ thoáng qua trước mặt, tôi cười thầm và ngả lưng ngủ tiếp.
 |
BÔNG SEN ĐẦU MÙA _ ĐẦM SEN TÂY HỒ SÁNG 8/6/2014
|