K6 - Một thời Tranh - Nứa Một thời để nhớ

Xin chào và chúc sức khỏe toàn bộ các anh chị, các bạn sinh viên khóa 6 trường Đại học Cơ Điện và mọi người từng trải qua mái trường thân yêu ấy!
Xin cảm ơn mọi đóng góp ý kiến, bài vở, hình ảnh để "Hội K6 Cơ Điện" là nơi thân thiết của mỗi cựu SV K6I - K6MA - K6MB - ... thuở ban đầu 1970!
Blog chào mừng cựu sinh viên các khóa khác nhau của ĐH Cơ Điện vào thăm và cùng xây dựng Hội K6 Cơ Điện thành "sân chơi" chung của chúng ta!
Mời các anh chị và các bạn chưa quen blog nhấn vào đây . Các bạn cũng nên ghi nhớ địa chỉ blog dự phòng: http://k6bc11r.wordpress.comBan biên tập - K6BC11R Ban biên tập - K6BC11R Ban biên tập - K6BC11RBan biên tập - K6BC11RBan biên tập - K6BC11R -------- Email: k6bc11r@gmail.com

1 tháng 2, 2016

DỊCH từ nguyên bản “Tiếng Việt”

(Truyện ngắn ngắn)
NGUYỄN TRỌNG LUÂN - K5
 
       Nàng học ở Nga Xô. Về nước đúng hồi Xô Liên xụp đổ. Thủơ ấy nhà nàng nghèo, chỉ được cái thành phần gia đình tốt và nàng học giỏi nên được đi du học. Giữa hồi khốn khó, với cái bằng Ngữ Văn xin đâu ra việc. Trời còn thương. Nàng được làm chân văn phòng cho một trường tiểu học ở quê. Nàng âm thầm, chóng vánh, trọn vẹn vai công chức văn phòng. Người ta cũng gọi nàng là cô giáo dù nàng chỉ dậy trò mỗi dịp lễ tổng kết học kì hay thi thố văn thể của phòng Giáo Dục một vùng quê biển. 
        Bao nhiêu thăng trầm đi lên đi xuống của cái trường dậy học trò này nàng biết cả. Đi bên cạnh sự đột phá giáo dục và đột phá kinh tế ở tỉnh nàng ngộ ra nhiều điều về thời thế. Chả giống như đám đàn ông chém gió khi nhậu. Nàng chả dám chửi ai, chả dám chửi chế độ nào. Nàng dậy trò hát những bài hát kháng chiến những bài hát về cây lúa củ khoai còn những bài hát Nàng yêu thích đã từng hát bên bờ sông Von Ga, hay những bài thơ của puskin, On na Béc gôn …nàng chỉ hát chỉ lẩm nhẩm lúc một mình.
         Nàng có người bạn vong niên là kĩ sư lại từng là lính thời chống Mĩ.
        Người lính ấy cũng thích bài hát Nga và thích thơ Nga. Chỉ thế thôi là họ thân nhau. Người lính thích nàng để tóc búi, thích nàng hát trống cơm... Còn nàng thì thích những câu chuyện đánh trận khi xưa.
        Nàng bảo:
       - Em không muốn anh kể chuyện đánh chết bao nhiêu thằng giặc đối phương. Thích anh kể suy nghĩ của các anh trong từng trận đánh. Suy nghĩ lúc xông lên nổ súng.
Nàng già hơn cái vẻ mặt cô Tấm.
        Có một mùa đông. Nàng hỏi người lính:
        - Nếu ngày ấy bên ta thua trận thì sao nhỉ?
        - Thì …anh di tản sang Nga Xô.
       - Em cũng thế, em sẽ theo tàu di tản sang Nga. Thành phần nhà em cốt cán lắm chắc là phải đi thôi
       Rồi họ trầm ngâm
       Nàng:
       - Biết đâu anh và em lại gặp nhau nơi xứ người.
       Người kĩ sư thở dài :
       - Anh và em ngồi bên bờ sông Von Ga và hát Đôi Bờ. Hát cả trong mùa đông lạnh giá. Đột nhiên nàng cất tiếng hát... chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào...
       Bỗng nàng ngừng hát. Nàng nói như từ xa xăm :
       - Trí tưởng tượng như con ngựa hoang, nó đang lồng lên đấy. Lạnh quá. Phải vào nhà thôi. Bật lò sưởi lên. Áo choàng anh còn đầy tuyết. Và anh nhận ra em cũng run lên… vì lạnh. Phải không anh?
       Hai kẻ di tản run run. Họ đang nhớ Việt Nam.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng những mã code này để cài ảnh, phim, nhạc vào lời bình
Link ==> <a href="URL">Ở ĐÂY</a>
Hình ảnh ==> [img]URL[/img]
Youtube clip ==> [youtube]URL[/youtube]
Nhạc của Tui ==> [nct]URL[/nct]